Cách nay hơn 25 năm, trong một chuyến đi chơi
ra tuốt đảo Phú Quốc, tôi nằm vùi trong cơn sốt giữa một căn nhà cạnh băi biển
Dương Tơ. Gần nửa đêm, một giọng hát của cô sinh viên cùng đ̣an vọng tới ca khúc
mới sáng tác của Trịnh Công Sơn, bài “Em là hoa hồng nhỏ”. Tôi ứa nước mắt khi
nghe đến câu “Tim mỗi người là quê nhà nhỏ”. Lúc ấy c̣n mới lớn nên đang
cơn bệnh dù chẳng đáng ǵ bỗng trở nên yếu đuối. Tôi thèm đuợc nằm trên cái ghế
sô pha cũ kỹ trong nhà mà những khi cảm sốt, thường lên nằm để được má chăm sóc,
cho uống nuớc cam, đắp trán bằng cái khăn thấm nước ấm mà cảm thấy dễ chịu vô
ngần
Tôi sinh ra và sống ở một nơi duy nhất cho đến
gần đây là hơn bốn mươi năm, nên hầu như không có một hoài vọng nào đó về quê
nhà, mà chỉ có ngôi nhà thân yêu để mà nhớ thương khi đi xa. Khi đó, tôi nhớ cái
gác xép cũ kỹ mà ông anh vẽ đầy trên vách những h́nh Schtroump, Lucky Luke bằng
sơn dầu rất điệu nghệ. Và tất nhiên nhớ nhiều cái thang gác bằng gỗ sơn xanh mà
hồi bảy tuổi tôi té từ trên nấc thang cao nhất xuống, găy cả mép mấy bậc thang
và nằm ngất tại chỗ khiến má tôi suưt ngất theo. Ngôi nhà đó, khi trưởng thành,
tôi cùng các anh chị dành dụm xây lại to đẹp hơn, và rất vui sướng hạnh phúc khi
ba tôi bảo : “Nhà xong rồi, tao sống thêm hai năm nữa cũng vui ḷng”.
Đó là chuyện cách nay mười năm. Khi có gia đ́nh
và cần t́m một căn nhà để ra riêng, vợ chồng tôi cân nhắc và quyết định sẽ mua
căn nhà sát vách nhà ba má tôi khi chủ rao bán. Nó nhỏ, dài và hẹp bề ngang.
Nhưng chúng tôi hầu như quyết định dễ dàng.Chúng tôi h́nh dung những quăng đường
sẽ đi qua nếu có căn nhà này. Nó chỉ hơn cây số khi đưa con đến trường và đến
nơi làm việc. Sẽ chưa tới dăm cây số để ra trung tâm thành phố. Và quan trọng
hơn, nó sẽ là …một bước chân khi tôi trở về nhà cha mẹ tôi giờ đă rất ǵa yếu.
Và với số tiền có thể t́m một chỗ ở rộng răi hơn nếu chịu ra xa trung tâm, chúng
tôi quyết định sống tiếp tục cuộc đời ḿnh trong cái xóm nhỏ hiền hoà ở P. này.
Hơn nửa năm xây nhà tưởng chừng như không vượt
qua nổi dù không có trục trặc ǵ lớn. Những mệt mỏi, phiền toái, khó khăn của
người xây nhà mà ai trong hoàn cảnh này đều phải trải qua. Giai đoạn hoàn thiện,
tôi như phải ḷng nó, nhiều buối tối lang thang trong căn nhà xây chưa xong,
ngồi hít bụi với tốp thợ ốp gỗ cầu thang, cảm thấy sảng khoái khi cảm nhận mùi
gỗ giáng hương thoang thoảng từ cái sàn pḥng ngủ vừa lót. Mớ tủ, bàn bằng gỗ
trắc, cẩm, huỳnh đàn đóng từ mười năm trước khi bắt đầu kết bạn với một nghệ
nhân chuyên đóng đồ Meuble được tập họp lại từ để tân trang sạch sẽ chờ ngày về
nhà mới. Mỗi ngày, vợ chồng tôi nh́n mớ sách khổng lồ chất kín căn pḥng nhỏ bên
nhà ba má nơi đang ở, h́nh dung ḿnh sẽ có một thư pḥng dù nhỏ nhưng đúng nghĩa,
một giấc mơ của nhiều người có đam mê và nghề nghiệp dính líu tới sách
Lúc dọn về, hầu như hai vợ chồng không c̣n tâm
trí nào để thưởng thức công tŕnh. Và có những lỗi nhỏ không tránh khỏi đă phải
bỏ qua. Chúng tôi chấp nhận ngôi nhà ḿnh mới xây, như đă làm quen với nó từ khi
bắt đầu khởi công và không phải không có lúc trăn trở và tự vấn về những chọn
lựa từ nhỏ đến lớn của ḿnh. Ngôi nhà như một thực thể sống chứa đựng những lo
toan, kỳ vọng và mong mỏi khi cùng nó sống chung chặng đường tới.