Tiếng guitar trên dặm xanh

Bạn thư về: “Đêm qua không ngủ, xem lại bộ phim do Antonio Banderas đóng. Phim đánh đấm, khá hấp dẫn nếu để giải trí. Nhưng xem xong, tao bỗng dưng nhớ cây đàn Tây Ban Cầm. Hồi ở 269 bis, cây đàn cùng chúng mình họp mặt buổi sáng Chủ nhật. Bảo chơi bài Hành khúc Thổ Nhĩ Kỳ, rồi đệm cho mình hát bài Sầu đông của Khánh Băng. “Rồi ngày mai sẽ ra đi phương trời, biết đâu trên đường vạn nẻo từ ly, biết đâu cuộc đời ngày mai đổi thay…” vậy mà ứng vào chúng mình. Thôi, giờ tao mở cuốn phim xem lại Banderas ôm guitar hát bài Cancion Del Mariachi đây”

Cây đàn guitar vẫn còn trong góc phòng của tôi. Cây đàn số 7, nghĩa là có hình dáng một cái sừng ở bên trái thân đàn, khác với đa số cây đàn hình số 8 mang vóc dáng tấm lưng một kiều nữ thắt đáy lưng ong. Cây đàn mang về nhà từ những năm 60 xa lắc, sau một cuộc ngẫu hứng bạn bè đến mừng đám cưới ông cậu nay đã mất. Cây đàn có lằn nứt vá lại, từ một cơn giận của papa sốt ruột thằng con mê đàn hơn mê học. Lớp vernis đã mờ, trầy trụa. Bức hình Beatles chỉ còn lờ mờ. Một đêm nào bên suối Lồ Ồ, thức đến gần sáng chỉ để nghe anh chàng u trầm gốc Huế chơi nhạc cổ điển. Cái thời sao mà đẹp, nhìn lên trời sao trong một đêm tháng 12 trong veo, mơ về những chân trời xa, nhẩm trong miệng câu thơ “có đêm mãi chập chờn mơ ước, lại bâng khuâng tự hỏi mình sau trước, ta đã làm gì và được bao nhiêu…” (thơ T.H). Một vóc dáng nhỏ bé ngồi bên đống lửa trại, đôi mắt đen long lanh.

Nhà thành phố, không được sống trong ký túc xá cùng bạn bè. Mỗi sáng chủ nhật ôm đàn lên phòng bạn. Đứa nào chuẩn bị sẵn một rổ trái điệp vàng vừa rang, thơm phức, nở xoè cơm vàng bung ra khỏi lớp vỏ nâu. Nhân bùi, say say, trời se lạnh, nắng vàng, đàn guitar réo rắt, tình bạn ấm áp, những mắt môi trong trẻo, mối tình mơ ước. Hẹn hò gặp lại nhau khi thế kỷ 21 đến, bắt chước câu chuyện Nhật Bản hẹn gặp mùa Anh đào nở của hai chàng Samurai. Bao giờ công thành danh tọai, áo gấm về làng. Tranh tao vẽ sẽ được đấu giá ở Sotheby’s. Sẽ kinh doanh du lịch thám hiểm…Ước mơ bay bổng theo tiếng đàn réo rắt. Nhai hạt điệp nhặt sân trường nhưng mơ ước đâu cũng tới. Tạm quên những nhọc nhằn quê mùa lũ, cơn bệnh của mẹ, học phí lớp tiếng Anh.

Rồi đến lúc vạn nẻo từ ly. Lên rừng. Về đồng bằng châu thổ. Dân ở đây cứ ở đây. Đến một chân trời lạ. Chúc bình yên và thành công. Ước mơ vẫn cháy bỏng nhưng nay đã như diều bay còn có dây nối đất. Có chút rượu vang Đà Lạt pha cục xí muội cho ngày chia tay. Ấm lòng hơi men, mắt con gái long lanh hơn nhưng lời trao đành gửi từ quê nhà vậy. Đàn lại réo rắt. Đã xuất hiện thêm những cầm thủ không hề biết nhạc lý vẫn có thể đệm ngon lành từ Boléro đến Valse. Anh chàng u trầm vẫn ủ dột, ngồi một mình góc phòng vẽ nguệch ngọac.

Những hành lang ký túc rộng rênh. Dư âm những buối tối vui còn đây. Đêm Noel giáp kỳ thi, đêm Trung thu, buổi gặp lại sau kỳ hè, đêm sinh nhật…Buổi tối bây giờ mọi người xuống đường hát karaoke, nhậu, dạt ra Vũng Tàu, Mũi Né…

            Tôi đi trên hành lang cũ, như đi trên Dặm xanh của đời mình. Văng vẳng từ căn phòng nào đó những âm thanh réo rắt của cây đàn guitar, tiếng trầm ấm của một cây đàn cũ, hình số 7 hay số 8.

Sài Gòn 1996.



Graphiques par Cathie Designs ©