





Không có nhiều đất đai cho Phú Nhuận, một quận nhỏ xíu chỉ
rộng hơn quận 4 - vốn là cái cù lao trên sông - một chút. Phú Nhuận là “thị trấn
giữa đàng”, để mọi người băng ngang về Tân Bình, Gò Vấp, đi sân bay hoặc ra miệt
quận 1, quận 3 để làm việc. Phú Nhuận xưa chỉ là một làng nhỏ có cha con hương
cả Đành lần lượt làm hương cả, là người Pháp rặt nhưng nói tiếng Việt, ăn mắm,
bận áo the đen, dùng cơm bằng đũa. Có bến Tắm Ngựa dưới chân cầu Kiệu mà nhà thơ
Nguyễn Hồi Thủ nhớ hòai khi lang thang khắp Nhật, Pháp. Phú Nhuận xưa là nơi hát
ả đào, du nhập từ miền Bắc vào để Nguyễn Tuân có vào Nam đến hát cho đỡ ghiền.
Phú Nhuận là nơi đội bóng xưa nhất Việt Nam “Ngôi sao Gia Định” đóng đô, đến
những năm 1950s sân banh chỉ còn là bãi đất trống. Phú Nhuận chứng kiến những
chuyến xe ngựa đầu thế kỷ XX, chở những ông Tây bà Đầm chạy dọc theo đường Hai
Bà Trưng từ bến Bạch Đằng xuống Gò Vấp, mong tìm được chút hơi hướm khí hậu ôn
đới vào buổi sáng sớm mù sương.

Những ngày tuổi thơ ở Phú Nhuận mới đây mà vèo bốn mươi
năm. Nhớ Trường Đình có cây đa to sát bên Đình làng Phú Nhuận nhìn ra đường sắt.
Những đêm diễn hát bội ở Đình có kép ……Tiếng chuông chùa Kỳ Quang, chùa Đại Giác
và mùi nhang thơm luôn làm hồn trẻ nao nức những ngày gíap Tết. Xóm Mả Đỏ, xóm I
Wai, xóm Mô, những cái tên bí ẩn nhưng hấp dẫn gắn liền những tệ nạn thời nào
cũng có. Xóm nhà nghèo với ánh điện câu “Đêm khuya sâu, ngõ như không màu”,
những cuộn ống nước nằm bên hè những nhà mới nhập cư đợi lúc câu nước nhờ. Nhà
nào trong xóm cũng mơ một nền nhà bằng gạch bông hoặc cái mái bằng có mặt dựng
thay cho mái tôn dốc xuống. Buổi trưa bầy trẻ nhỏ lang thang đi bắt chuồn chuồn,
hái trái mồng tơi hay lượm trái điệp vàng, đi qua những xóm đìu hiu, hàng rào
bông bụp, mái tôn nóng hực buông cái mành che nắng hướng tây. Những người vợ có
chồng đi lính hát ru sao con mà não nuột trong cái trưa hè xóm nghèo với câu “Ví
dầu…” . Tiếng máy may đạp xành xạch. Buổi tối, cha con lên giường nằm nghe cải
lương, ở giữa nhà cái đèn tròn tỏa ánh sáng vàng ệch sao mà buồn giữa tiếng hát
Út Bạch Lan hay Thành Được. Tiếng còi tàu từ cổng xe lửa số 9 kéo dài tô đậm
thêm không khí bàng bạc và lo lắng của hậu phương thời chiến. Người Phú Nhuận
lắng tiếng cánh quạt hay tiếng ì ì của động cơ máy bay trực thăng, chiến đấu cơ
mà đóan chuyện chiến cuộc. Xóm vui khi giáp tết, nhà nào xêng xang thì mua đuợc
cái Ti vi mới hiệu Denon hay National, coi như năm qua làm ăn thành công. Nghèo
thì sắm cái radio chạy pile nghe cải lương hay không sắm gì hết. Dù sao, bầy con
nít vẫn có áo mới. Con gái thích đồ bộ có in bông. Con trai may quần Tây, áo sơ
mi kiểu người lớn, mặc qua Tết còn tiếp tục bận đi học đỡ tốn. Đi chơi Tết thì
ít tốn tiền nhất là đợi Hăm Tám, Hăm Chín Tết ra đường Võ Di Nguy gần chợ Phú
Nhuận xem hàng tết bày đầy các Kiosk mới mọc. Về nhà thì vui như mở cờ khi thấy
có mấy xâu lạp xưởng Ba má mới mua, bánh phồng tôm Sa Giang, thấy cây đèn cầy bự
chưng bàn thờ cũng đẹp mướt mát, đỏ tươi. Hôm nào đi gặp một kép hát, đào hát
hay tài tử dạo chợ Tết là về khoe inh ỏi. Ông Hề Thanh Hòai ở ngoài hay cười như
trong kịch. Ông Xuân Phát, ba của Dustin Nguyễn bây giờ, với đôi mắt nhỏ giống
hệt ông Ba Tàu thứ thiệt khi hát bài “Tình chú Thòong” với câu “Ngộ có chết
đi thì cũng theo trời theo Phọot…”. Phú Nhuận nhỏ nhưng nghệ sĩ không thiếu.
Nhớ cái nhà rộng có sân vườn của nhạc sĩ Phạm Duy ở cư xá Chu Mạnh Trinh, đám
con trai hay ra chơi bên cái hồ nước. Thỉnh thỏang lại có mở tiệc, bầy trẻ ngóng
mỏ nhìn những ca sĩ đẹp rực rỡ dưới ánh đèn điện đến dự tiệc. Gần đó là nhà của
ông văn sĩ người Bắc thần tượng của học trò Sài gòn vì là ngừơi viết truyện
Chương còm, Dũng Đakao, Mơ thành người Quang Trung. Ca sĩ Phương Hồng Ngọc xinh
như mộng vẫn theo mẹ ra khu chợ Ga đuờng Trương Tấn Bửu nối dài mua vải, mua xà
bông thơm. Nhà nghệ sĩ Kim Cương ở Hoàng Diệu kín cổng cao tường, thỉnh thỏang
lại có người tò mò ngóng ngó, ao ước nhìn kỳ nữ nổi tiếng làm rơi nuớc mắt đêm
qua với mấy vở Lá Sầu riêng, Dưới Hai Màu Áo. Thỉnh thoảng lại thấy ca sĩ Thanh
Phong ban Tam ca Sao Băng mặc quần tây trắng đứng hút thuốc với dáng vẻ hào hoa
dưới dãy phố lầu đối diện Nhà thờ Nam. Cách đó vài trăm mét trên đường Trương
Tấn Bửu (nay là Trần Huy Liệu) là nhà của ca sĩ Kim Loan, cô ca sĩ xinh đẹp với
giọng khàn hát tuyệt hay bài Đan áo mùa xuân của Phạm Thế Mỹ. Quanh quẩn đâu đó
ở Phú Nhuận những năm sau này, ngừơi Phú Nhuận quen với sự có mặt của những nghệ
sĩ như Hoạ Mi, Hồng Vân, Chí Tài, họa sĩ Nguyễn Lâm, Đằng Giao…Những người chọn
Phú Nhuận để sinh sống như một vùng đất nội thành tiện lợi đi lại nhưng êm đềm.
Dù phố phường chật chội mấy, vẫn có những khoảnh khắc lắng
dịu khi di qua dăm ngôi nhà đường Nguyễn Trọng Tuyển, Đặng Văn Ngữ. Giữa lúc tấc
đất tấc vàng, một miếng đất mặt đường rộng ba mươi mét bề ngang nằm trơ gan tuế
nguyệt với hàng rào cũ kỹ, bên trong thấp thoáng sau mấy cây vú sữa tím là ngôi
nhà nhỏ đặt vài chậu kiểng trước nhà như một thứ bình phong. Cái bàn thiên trước
đặt mấy trái vú sữa chắc là cây nhà lá vườn, sân vẫn là sân đất, thấm nước khi
mưa về và bôc lên mùi đất ẩm, mùi cỏ lá. Khách đi ngang qua chợt thèm có dịp vào
ngôi nhà vào một dịp giỗ Tết gì đó để biết đâu tìm lại không khí của Sài gòn cũ
những năm sáu mươi ở Phú Nhuận hay xa hơn là cảnh sống miệt vườn Mỹ Tho, Cao
Lãnh. Bà cụ già ra thắp nhang bàn thiên vẫn giữ nét mộc mạc của người Nam bộ xưa,
cái khăn rằn vắt vai. Mấy người con trai đi làm cơ quan nhà nước, về nhà lo tưới
cây, quét lá. Họ sống không ồn ào, ít tham vọng, rất lặng lẽ như rất nhiều người
gốc gác từ lâu ở Sài Gòn, để mặc đất cũ đãi người mới đến.

Một thế hệ người cũ của một thời Phú Nhuận đáng trôi dần
về quá khứ. Ngôi nhà của cô giáo lớp Ba trường Võ Tánh của tôi nép mình dưới
bóng cây vẫn là cái mái ngói dột nát. Hồi cuối những năm sáu mươi đến nhà cô cả
đám học trò mê mẩn khi nhìn thấy những cái trứng chim cút kỳ lạ nhỏ xiú có đốm
màu nâu, khác hẳn với trứng gà trứng vịt ở nhà, Một đứa chìa ra mấy đồng xu keng
xin mua về một trứng cút để mang về chơi nhưng cô chỉ mỉm cười . Phong trào chim
cút làm giàu rồi cũng sập tiệm và cô vẫn sống một mình đến cuối đời. Ngời trên
bộ ván cũ mà giờ đây quá mỏng mảnh khác với cái nhìn con nít hồi xưa, tôi nhìn
dáng cô cóm róm pha trà nước mà thấy thời gian như bóng câu qua cửa. Xe lửa lại
sầm sập đi qua. Tiếng còi tàu không thay đổi khi đi ngang qua Phú Nhuận, từ cổng
số 6 Lê Văn Sĩ, số 7 Nguyễn Văn Trỗi, số 8 Nguyễn Trọng Tuyển và số 9 Hoàng Văn
Thụ . Đó là chút thanh âm ngày cũ còn sót lại của quận Phú Nhuận, chốn quê nhà
nhỏ của người sinh ra trên đất Sài gòn rộng lớn này.
