Ema, thư gửi tới các vị thần

Trong phong cách trang trí nhà cửa theo phong cách
Nhật Bản, người ta không chỉ mê say tính tối giản của nó. Các vật dụng hàng ngày
hoặc sản phẩm mỹ nghệ của người Nhật khá tinh xảo và mỹ thuật luôn là chất liệu
trang trí nhà rất thu hút các nhà thiết kế nội thất. Chúng là những bức Byobu (b́nh
phong) dát vàng với họa tiết phương đông được bày trên khỏang tường sau ghế sofa
pḥng khách. Là những chiếc Kimono và Obi (thắt lưng) được trang trí trên tường
lối lên cầu thang một biệt thự. Là những chíếc tủ cửa lùa trên có bày cái đĩa
Satsuma lộng lẫy hay cái tượng Kirin của ḍng đồ sứ Kutani.
Khi thăm biệt thự của một người Pháp tại Sài G̣n,
chúng tôi thích thú với góc nhà treo đầy những chiếc Ema, những tấm bảng có in
h́nh vẽ khá sinh động mà khi có dịp sang Nhật, thường thấy nó được treo trước
đền Thần đạo. Một lần khác, trên cành cây mai gốc trong căn nhà ở Phú Nhuận vào
dịp Tết có treo vài miếng Ema rất vui mắt. Sách viết về phong cách trang trí
Nhật Bản bằng tiếng Anh cũng có h́nh gợi ư cách trang trí nhà cửa bằng Ema.
Đồ vật này đă từ tôn giáo bước sang lĩnh vực trang
trí.
Có một điều lạ lùng, trong khi người ta viết nhiều
về tôn giáo ở Nhật Bản, đăng nhiều h́nh ảnh về chùa chiền cũng như đền Thần đạo,
th́ lại nói rất ít về một nét đặc trưng vô cùng quan trọng ở những ngôi đền, đó
là Ema.
Đó là những thẻ gỗ nhỏ, với những h́nh ảnh cầu phúc
và tạ ơn, được treo ở gần cổng, hành lang, hoặc có thể là một sảnh lớn chỗ dành
riêng cho chúng, đôi khi khiến những ngôi chùa trông giống một pḥng triển lăm
đặc biệt.
Ema không chỉ là lịch sử, phong tục, mà là một thứ
chạm đến đời sống tâm hồn của người Nhật.
Ngày xưa, để tưởng nhớ những chiến binh vĩ đại đă
qua đời, người ta đặt rượu sake, gạo trước bài vị và bia mộ của họ. Nhưng với
một số những vị tướng lừng lẫy hơn, người ta c̣n “cúng” cho họ thêm một con ngựa
trắng. Những con ngựa trắng, không có vết đốm nào vô cùng hiếm, và chỉ có một số
ít những ngôi đền Thần đạo được những người giàu có dâng cúng con vật hiếm hoi
này.
Tuy nhiên, có những ngôi đền không thể sở hữu một
con ngựa trắng thật, v́ thế, người ta thay thế nó bằng một bức họa, treo ở gần
lối vào để cho dân chúng đến cầu nguyện. Từ đó, xuất hiện từ Ema, “E” là bức
tranh, và “Uma” là con ngựa. Ema nguyên nghĩa là “Bức tranh ngựa”. Thời gian đầu,
không có màu sắc nào khác được sử dụng ngoài màu trắng.
Thoạt đầu, sự hiện diện của Ema chỉ hạn chế trong
hệ thống Thần đạo. Nhưng Phật giáo cũng chấp nhận ư tưởng này, và bắt đầu cho
treo những tấm tranh ở khắp các ngôi chùa, nhưng giờ th́ không chỉ có vẽ ngựa,
mà là bất cứ thứ ǵ thể hiện mong muốn của người cầu xin. Và những người theo
Thần đạo cũng mở rộng ư tưởng ban đầu theo chiều hướng đó.
Phong tục hiến tặng Ema cho các ngôi đền được biết
đến từ thời Nara. Ban đầu chỉ vẽ ngựa, đến thời Muromachi, những h́nh ảnh khác
bắt đầu xuất hiện, cùng với kích cỡ Ema lớn hơn. Tuy vậy, những chiếc Ema nhỏ
lại phổ biến hơn trong dân gian. H́nh ảnh thông thường nhất là 12 con giáp v́ ai
cũng có tuổi là một con giáp nào đó để cầu khấn. đủ mọi h́nh thù. Chúng có thể
là những bức tranh có khung do các họa sĩ danh tiếng vẽ, hoặc là những thẻ nhỏ
được vẽ do các nghệ nhân không tên tuổi, cũng có thể do chính người cầu xin vẽ
ra…Và về sau, người ta sản xuất hàng loạt bằng cách in trên thẻ gỗ
Thủy thủ sắp ra khơi sẽ gửi khấn nguyện đến Kompira,
vị thần của ngư dân và lữ khách, bằng cách đem treo ở ngôi chùa gần nhất một bức
vẽ con thuyền và mặt trời mọc. Chiến binh sắp ra trận sẽ mang đến những bức
tường thiêng bức vẽ những anh hùng cổ đại, với khuôn mặt hung tợn và thanh kiếm
tuốt trần. Những người mẹ tương lai treo một tấm thẻ vẽ h́nh đứa trẻ vui đùa đề
khấn nguyện có một đứa con xinh đẹp và khỏe mạnh. Những cô gái điếm gửi lời cầu
xin đến các vị thần bảo trợ.
Quả thực, không có bất cứ khao khát nào từ đáy sâu
trái tim con người, từ thuần khiết đến chân chính đến xấu xa ô trọc nhất, lại
không thể t́m thấy ở những cái gallery độc đáo này. Tại một nhà hàng ở khu Gion,
người ta có thể nh́n thấy rất nhiều thẻ Ema được treo trên tường, với những h́nh
ảnh hoàn toàn phi truyền thống, như các cô kỹ nữ khỏa thân…
Chỉ cần mua một Ema giá khoảng 500 yên tại các ngôi
đền, trên có vẽ hoạ tiết phù hợp với mong ước hay nguyện vọng của ḿnh: thi đậu
dù không cần học bài, t́m được t́nh yêu lư tưởng, có một đứa con khỏe mạnh, trở
nên giàu có hay trúng số, người mẹ mong có sữa, …Bất cứ mong ước ǵ, viết vào
phía sau, khấn với các Kami (các vị thần) , rồi treo lên khung gỗ.
Tất nhiên, bạn không cần phải biết tiếng Nhật, điều
đặc biệt là các vị thần Shinto là những vị thần rất giỏi ngoại ngữ, v́ thế chắc
chắn họ sẽ hiểu dù bạn viết bằng thứ tiếng ǵ đi nữa.
Mùa mua và viết Ema bùng nổ trước dịp Năm mới, và
trước mùa thi.
Với du khách
phương Tây, Ema là một vật kỷ niệm xinh xắn, rẻ tiền và độc đáo từ Nhật Bản. Nó
trở thành vật trang trí duyên dáng mang ư nghĩa cầu phúc…dù không được treo
trước mắt các vị thần ở đền thờ Thần đạo. Dù sao, treo Ema không khác ǵ treo
bức tranh nhỏ trong nhà, lại có được sự ấm áp về tâm linh khi đang phô bày ước
muốn cho đất trời cùng biết và chia sẻ.

