|
ĐI T̀M LẠI GIẤC MƠ

Căn nhà ngang độ bốn mét. Mặt tiền đá
rửa, cầu thang đá mài. Giữa nhà, bộ sa lông gỗ gơ đỏ đóng theo kiểu hộp đơn giản,
khi ngồi người hơi ngả ra phía sau. Gạch bông mỗi cạnh hai tấc, hoa văn màu nâu
đỏ, hơi trầm nhưng sang trọng. Trên tường là bức sơn mài Thành Lễ vẽ bầy nai
dưới những gốc cây tùng. Cái ti vi cửa lùa đứng vững chăi trên bốn chân đặt bên
phải. Cuối pḥng khách là bức tường ngang che cầu thang, kê sát tường là tủ búyp
phê bằng cẩm lai cửa kính lùa, hai cánh cửa hai bên xóay tṛn những bông của gỗ
Nu. Trên tủ đặt b́nh bông gốm Biên Ḥa vẽ h́nh những cô gái áo dài tha thướt đi
lễ lăng Ông Bà Chiểu và cái máy hát dĩa. Chủ nhà cẩn trọng tra đĩa vào máy hát
và cho kim xoay, tiếng ca sĩ Phương Dung nghe như nức nở: “Mười năm mơ kết
mây thành hoa trắng… mây vỡ hoa tan tàn giấc mơ hoa…”.
Căn nhà tôi
đang kể với bạn không phải nằm trong một khu dân cư cũ ở Ngă Năm B́nh Ḥa, khu
xóm Gà hay chợ Đa kao. Nó mới mọc lên chừng dăm năm nay ở một khu đất mới vốn là
đất trồng hoa ở G̣ Vấp. Nhưng khi ngồi vào chiếc ghế cũ kỹ, một cảm gíac êm đềm
của thời thơ trẻ sống ở Sài G̣n gần bốn mươi năm trước, nó gợi nhớ những căn nhà
hồi xưa được xem là khá giả v́ “nhà lót gạch bông, mái bằng, tường đá rửa…”, của
những bức tranh lạ không hề giống mớ lịch tờ ḷe lọet mà những nhà nghèo hay
treo đầy tường. Chủ nhà pha trà ướp hoa lài, rót vào những cái tách Noritake
trắng in h́nh bông hồng đỏ nhạt đặt trên cái đĩa cùng bộ. Bộ tách đĩa này nằm
trong một bộ đồ sứ Nhật dành cho bàn ăn gần cả trăm cái bao gốm chén tô liễn
tách đĩa…là niềm mơ ước của bao bà nội trợ Sài G̣n cũ. Và tôi bỗng nhớ má tôi
từng phải trả góp một thời gian dài mới có đủ bộ như thế. Đến giờ, phần lớn tan
tác và sứt bể hầu hết qua bao nhiêu năm xài trong nhà.
Chủ của căn
nhà vốn là một Việt kiều và giống như rất nhiều người khác dành thời giờ rảnh
lang thang chợ đồ cổ K., nhưng anh không phải là người sưu tầm. Ngày chủ nhật,
anh ra uống cà phê sớm ở góc đường, lẳng lặng nghe những “chuyên gia” và lắm
“nhà sưu tập” bàn tán, dẫn dắt người khác vào trận địa mê hồn này. Xong cử cà
phê, anh đi dọc con đường với ḷng háo hức không kém những lần anh đi mua
yardsales ở nước ngoài. Anh nhanh chóng nhận ra có rất nhiều cửa hàng chưng
thứ đồ gỉa cổ khá trâng tráo và bày những bức tranh sơn mài mới toanh nhưng vẫn
khẳng định chắc chắn là tranh Thành Lễ. Anh thích thú nh́n cái ghế xoay bằng gỗ,
lưng tựa có gắn thêm miếng gỗ tựa đầu có thể đưa lên hạ xuống. “Đây là cái ghế
hớt tóc. Hồi nhỏ, ḿnh không thể ngồi được v́ bé qúa, ông thợ hớt tóc phải đặt
ngang trên thành ghế một miếng gỗ cho ḿnh ngồi.”. Anh ngắm nghía những cái đôn
voi Biên Ḥa. Nó mới quá và không gợi cảm chút nào. Dăm món đồ đồng khá quen
thuộc. Thú vị nhất là khi anh phát hiện và mua đươc mớ tượng gỗ của Phi Luật Tân.
Hồi xưa gần nhà có một ông thầu khóan thường nhập những tượng này. Khi khui
thùng ra ngoài sân, anh đứng bên hàng rào mê mẩn nh́n, thèm có được một tượng
con gấu đang bắt cá hay một nông dân vác quầy chuối. Bây giờ, nó bày bán giá vài
trăm ngàn đồng trên phố, có sứt mẻ chút ít nhưng không đáng kể.
Đó là những
tháng anh bận rộn xây và trang trí nhà. Lúc về nước, anh đă mang theo một số món
trang trí như đèn bàn Tiffany, tượng đồng theo phong cách Art Nouveau và dăm cái
dĩa Majolica mà anh thích. Nhưng sau đó anh cất hết vào tủ. Từ đó bắt đầu một
cuộc săn lùng đồ đạc nhẩn nha nhưng quyết liệt. Trong tầm ngắm là những món
trang trí nhà những năm 60s, 70s của Sài G̣n. Phần xây dựng căn nhà, anh t́m
được ông thợ già c̣n nắm kỹ thuật làm đá mài, đá rửa để hướng dẫn thợ thi công.
Riêng gạch bông, anh phải đặt riêng một công ty chuyên làm gạch bông theo kiểu
xưa xuất sang Pháp.
Và tất cả
đă h́nh thành nên căn nhà mà tôi đang ngồi. Nó không gợi cảm gíac cũ kỹ và cũng
không quá trầm như ngồi trong một căn nhà rường dày đặc chi tiết. Chung quanh là
những chi tiết đơn giản, chỉ là những đường thẳng và xiên của bàn ghế. Chất mộc
mạc của gốm Biên Ḥa. Tranh Thành Lễ với gam màu nâu điểm vàng. Đèn măng sông
Đức treo lơ lửng với cái chụp trắng tinh. Tất cả tạo nên cảm giác thanh thóat,
giản dị khá dễ chịu. Trong không gian đó, anh bạn chủ nhà vẫn c̣n phong độ nhưng
mắt đă chớm có những nếp nhăn ở đuôi mắt, ngắm nghía măi cái vỏ đĩa bằng giấy
b́a in h́nh những ca sĩ vang bóng một thời nay cũng đă vào tuổi sáu mươi. Chủ
nhà mơ màng: “ Quá tuổi bốn mươi tôi lại thích nghe những bài hát bị gọi là sến,
mà ông Sơn Nam gọi là một thứ Vọng cổ tân thời này. Nó làm tôi nhớ rất nhiều...”
Tôi nghĩ,
chơi đồ cũ (không phải đồ cổ) là một thú chơi lịch lăm , đậm chất hoài niệm.
Nhiều khi người ta t́m lại được một giấc mơ tuổi nhỏ chỉ bằng vài tháng dạo chơi
t́m kiếm và bằng một số tiền không lớn lắm.

|